Lão hãy yên lòng mà nhắm mắt! Lão đừng lo gì cho cái vườn của lão. Tôi sẽ cố giữ gìn cho lão. Đến khi con trai lão về, tôi sẽ trao lại cho hắn...

Thứ tư , 06/07/2016, 13:16 GMT+7
     

Đề bài: Tại sao trong phần kết thúc tác phẩm, ông giáo lại hứa với vong hồn của lão Hạc: “Lão hãy yên lòng mà nhắm mắt! Lão đừng lo gì cho cái vườn của lão. Tôi sẽ cố giữ gìn cho lão. Đến khi con trai lão về, tôi sẽ trao lại cho hắn...”,

HƯỚNG DẪN LÀM BÀI

Người ta vẫn nói “chết là hết”. Theo một nghĩa nào đó, cái chết đúng là một dấu chấm hết cho một dấu chấm hết cho những ngày sống khổ nhục của lão Hạc. Nhưng người cha già ấy, đến tận lúc chết, vẫn luôn nhớ và lo cho đứa con  

trai của mình. Lão nói với ông giáo, hay với “cậu Vàng” thì cũng là nói về đứa con trai. Chấp nhận đi đến cái chết cũng là vì nó. Chết, với lão Hạc có thể là hết khổ nhưng chẳng bao giờ là hết lo, hết thương. Lời nói của ông giáo với vong hồn của lão Hạc quả là đã thấu hiểu tấm lòng của một người cha nhân từ. Qua đó mà vẻ đẹp trong tâm hồn của lão Hạc lại một lần nữa được khắc họa thật rõ nét.